Vận động viên thể lực có nguy cơ rối loạn nhịp tim cao gấp bốn lần và đây có thể là lý do tại sao

(MENAFN- The Conversation) Tập luyện là một trong những điều tốt nhất mà chúng ta có thể làm cho một trái tim khỏe mạnh. Tuy nhiên, nghiên cứu cho thấy các vận động viên bền bỉ (endurance) có nguy cơ rung nhĩ cao gấp tới bốn lần so với người không tập luyện. Tình trạng tim mạch này làm tăng nguy cơ suy tim và đột quỵ.

Nếu việc tập luyện đều đặn và có thể lực tốt làm giảm nguy cơ của nhiều bệnh mạn tính và giúp duy trì sức khỏe tinh thần lẫn thể chất, thì tại sao những người rất fit lại phải đối mặt với nguy cơ cao hơn của một tình trạng tim mạch có thể gây tử vong? Nghiên cứu gợi ý rằng, khi nói đến sức khỏe tim mạch, có thể là “quá nhiều điều tốt”.

Khi nhìn tổng thể bằng chứng, có thể thấy rõ rằng tập luyện đóng vai trò then chốt trong việc giữ cho tim khỏe mạnh và giảm nguy cơ rung nhĩ đối với phần lớn dân số.

Ví dụ, một phân tích trên hơn 400.000 người cho thấy những người nói rằng họ thực hiện từ 150-300 phút hoạt động thể chất cường độ vừa đến mạnh mỗi tuần có nguy cơ phát triển rung nhĩ thấp hơn 10-15% so với những người không hoạt động.

Mức độ tập luyện cao hơn có thể chỉ mang tính bảo vệ ở nữ giới. Nghiên cứu cũng phát hiện rằng việc vượt quá các khuyến nghị này lên tới ba lần còn bảo vệ hơn nữa đối với nữ giới nhưng không phải nam giới, với nguy cơ rung nhĩ thấp hơn khoảng 20%.

Tập luyện cũng đang nổi lên như một liệu pháp nền tảng cho bệnh nhân đã có rung nhĩ. Một phân tích tổng hợp mà các đồng nghiệp của tôi và tôi đã thực hiện cho thấy ở bệnh nhân rung nhĩ, tập luyện làm giảm nguy cơ tái phát rối loạn nhịp (arrhythmia recurrence) 30%. Tập luyện cũng cải thiện triệu chứng, chất lượng cuộc sống và thể lực.

Tuy nhiên, rất khó để xác định nên tập luyện bao nhiêu là tốt nhất khi nói đến phục hồi chức năng, vì thời lượng chương trình, tần suất tập luyện và độ dài buổi tập ở các người tham gia khác nhau đáng kể.

Vì vậy, trong khi các phát hiện của chúng tôi xác nhận rằng tập luyện đóng vai trò quan trọng đối với sức khỏe tim mạch, chúng cũng làm nổi bật rằng chúng ta biết rất ít về “liều” tập luyện cần thiết để tối ưu hiệu ứng bảo vệ này. Đây là điều chúng tôi gọi là y học cá nhân hóa (personalised medicine).

Khi các sự kiện bền bỉ ngày càng phổ biến — từ các cuộc marathon đến các chặng siêu bền núi (mountain ultras) — rõ ràng là cần hiểu những khối lượng tập luyện nào có thể gây bất lợi cho tim.

Liều có phải là chất độc không?

Nghiên cứu trước đây của chúng tôi đề xuất rằng có mối quan hệ dạng chữ J giữa mức độ tập luyện và nguy cơ rung nhĩ. Điều này có nghĩa là việc tăng mức hoạt động lên đến các mức theo hướng dẫn được khuyến nghị sẽ đi kèm với nguy cơ rung nhĩ thấp hơn đáng kể. Nhưng khi vượt xa các khuyến nghị này — chẳng hạn như thực hiện gấp mười lần lượng được khuyến nghị — thì chúng ta bắt đầu thấy tỷ lệ rung nhĩ cao hơn.

Tập luyện vượt quá mức khuyến nghị bắt đầu làm tăng nguy cơ rung nhĩ. Ben Buckley, Author provided (no reuse)

Nhiều nghiên cứu đã cho thấy các vấn đề về tim có thể xảy ra ở vận động viên sau các giai đoạn tập luyện bền bỉ kéo dài, cường độ cao. Các nghiên cứu về tim của vận động viên bền bỉ cũng cho thấy một số người có dấu hiệu xơ hóa (scarring), đây có thể là tiền đề tiềm tàng cho rung nhĩ và các tình trạng tim khác.

Ví dụ, một phân tích tổng hợp cho thấy các vận động viên có nguy cơ rung nhĩ cao gấp gần bốn lần so với người không phải vận động viên. Phân tích này bao gồm những người không có dấu hiệu hay triệu chứng của bất kỳ vấn đề tim mạch nào khác. Điều thú vị là các vận động viên trẻ có nguy cơ rung nhĩ cao hơn so với các vận động viên lớn tuổi — điều này cần được nghiên cứu thêm.

Nam và nữ dường như có các hồ sơ nguy cơ khác nhau.

Một nghiên cứu trên 402.406 người cho thấy nam giới cho biết họ thực hiện nhiều hơn mười lần lượng hoạt động thể chất thể theo khuyến nghị hằng tuần thì có nguy cơ rung nhĩ cao hơn 12%. Điều này tương đương xấp xỉ với việc tập bảy giờ hoạt động cường độ mạnh mỗi tuần (chẳng hạn như chạy bộ hoặc đạp xe với cường độ cao). Tuy nhiên, phụ nữ làm như vậy dường như không có nguy cơ rung nhĩ cao hơn.

Người ta đã đưa ra giả thuyết rằng nguy cơ thấp hơn ở các vận động viên nữ so với nam giới có thể là do xu hướng phụ nữ có ít thay đổi về cấu trúc và điện học trong tim hơn để đáp ứng với việc tập luyện. Oestrogen, vốn được biết là“cardioprotective”, có thể giúp ổn định các thích nghi của tim khi đáp ứng với tập luyện và cả khi nghỉ ngơi.

Có vẻ như nguy cơ rung nhĩ của một vận động viên bền bỉ không chỉ do lượng tập luyện họ thực hiện, mà còn do sự kết hợp giữa tổng khối lượng gánh nặng (load) và cường độ của việc tập luyện dài hạn.

Chẳng hạn, một nghiên cứu của Thụy Điển trên khoảng 52.000 vận động viên trượt tuyết đường dài (cross-country skiers) cho thấy những người tham gia vào nhiều cuộc đua hơn có nguy cơ rung nhĩ cao hơn 30%. Thời gian về đích nhanh hơn cũng liên quan đến nguy cơ cao hơn 20%.

Số lượng cuộc đua mà một vận động viên tham gia và thời gian về đích của các cuộc đua này có khả năng phản ánh khối lượng tập luyện và cường độ — với nhiều cuộc đua hơn đòi hỏi khối lượng tập luyện cao hơn, và thời gian về đích nhanh hơn đòi hỏi tập luyện cường độ cao hơn. Điều này nhấn mạnh rằng cả lượng và cường độ của việc tập luyện đều là yếu tố then chốt.

Các nhà nghiên cứu chưa hoàn toàn hiểu cơ chế đứng sau mối quan hệ giữa tập luyện và rung nhĩ. Khả năng cao là được giải thích bởi nhiều yếu tố cùng tác động đồng thời.

Ví dụ, trong nhiều năm với những yêu cầu tập luyện rất cao, căng thẳng đặt lên tim có thể dẫn đến sự phì đại (enlargement) của các tâm nhĩ (heart chamber) và làm tăng căng thẳng lên thành của chúng. Điều này có thể dẫn đến xơ hóa (scarring).

Ngay cả sau chỉ một cuộc marathon trên núi, các nhà nghiên cứu cũng đã quan sát thấy các đợt tăng viêm ngắn và xảy ra thường xuyên, cùng với tình trạng làm chậm thoáng qua trong dẫn truyền điện ở các tâm nhĩ. Theo thời gian, với các sự kiện lặp lại và quá trình tập luyện, những căng thẳng lên tim này có thể là nguyên nhân gây ra kích thước buồng tim tăng lên và xơ hóa (tái cấu trúc tim bệnh lý – pathological cardiac remodelling) – làm tăng nguy cơ rung nhĩ.

Mặc dù khó có khả năng là người chạy bộ trung bình sẽ làm tăng nguy cơ rung nhĩ của mình khi tập luyện cho marathon, nhưng vẫn rất quan trọng phải tập theo cách thông minh. Xem xét tổng khối lượng tập luyện và cường độ — đặc biệt nếu bạn tập nhiều giờ mỗi tuần — có thể giúp giảm thiểu nguy cơ căng thẳng lên tim và rung nhĩ.

Rung nhĩ có thể được điều trị và kiểm soát tốt. Vì vậy, việc nhận biết các triệu chứng quan trọng như mạch không đều, hồi hộp (palpitations) hoặc khó thở (breathlessness) là rất quan trọng để có được phương pháp điều trị phù hợp.

MENAFN04122025000199003603ID1110439422

Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
Thêm một bình luận
Thêm một bình luận
Không có bình luận
  • Gate Fun hot

    Xem thêm
  • Vốn hóa:$2.28KNgười nắm giữ:2
    0.00%
  • Vốn hóa:$2.25KNgười nắm giữ:1
    0.00%
  • Vốn hóa:$2.25KNgười nắm giữ:1
    0.00%
  • Vốn hóa:$0.1Người nắm giữ:1
    0.00%
  • Vốn hóa:$2.25KNgười nắm giữ:1
    0.00%
  • Ghim